thổ âm

Học thuật
Thân thiện
thổ âm

Một người đàn ông nói chuyện với giọng thổ âm đặc trưng của vùng quê.

Định nghĩa
  1. Danh từ:
    • Giọng nói đặc trưng của một địa phương cụ thể: "Thổ âm" chỉ cách phát âm, ngữ điệu, đặc điểm nói riêng biệt của người dân sinh sống tại một vùng, một địa phương nào đó, làm nên sự khác biệt so với cách nói chuẩn hoặc so với các vùng khác.
dụ sử dụng
  • Danh từ:
    • Anh ấy thổ âm Huế rất , nghe ấm trầm. (Anh ấy giọng nói đặc trưng của Huế rất , nghe ấm trầm.)
    • đã sốngthành phố lâu năm, cụ vẫn giữ nguyên thổ âm quê nhà. ( đã sốngthành phố lâu năm, cụ vẫn giữ nguyên giọng nói đặc trưng của quê nhà.)
    • Nghe thổ âm của anh, tôi đoán anh người miền Trung. (Nghe giọng nói đặc trưng của anh, tôi đoán anh người miền Trung.)
Các cách sử dụng nâng cao
  • "giữ thổ âm": giữ gìn, không đánh mất giọng nói đặc trưng của quê hương.

    • Xa quê mấy chục năm, ông ấy vẫn giữ được thổ âm Nam Bộ. (Xa quê mấy chục năm, ông ấy vẫn giữ được giọng nói đặc trưng của Nam Bộ.)
  • "nặng thổ âm": giọng địa phương rất đậm, dễ nhận ra.

    • ấy nói tiếng phổ thông nhưng vẫn còn nặng thổ âm Nghệ An. ( ấy nói tiếng phổ thông nhưng vẫn còn giọng Nghệ An rất đậm.)
Biến thể từ gần giống
  • Giọng địa phương (danh từ): từ đồng nghĩa, cũng chỉ cách nói riêng của một vùng.
  • Phương ngữ (danh từ): chỉ ngôn ngữ nói của một vùng, bao hàm cả từ vựng, ngữ pháp cách phát âm, rộng hơn "thổ âm" (chủ yếu về âm điệu, phát âm).
Từ đồng nghĩa
  • Giọng quê: giọng nói của quê hương.
  • Âm sắc địa phương: đặc điểm âm thanh riêng của một địa phương.
Thành ngữ liên quan
  • "Chửi cha không bằng pha tiếng": Thành ngữ này ám chỉ việc chế giễu, bắt chước thổ âm của người khác một hành động xúc phạm, khó chấp nhận hơn cả việc chửi bới. cho thấy sự gắn bó sâu sắc lòng tự hào về thổ âm quê hương.
    • Anh đừng bắt chước thổ âm của người ta, chửi cha không bằng pha tiếng đấy. (Anh đừng bắt chước giọng nói đặc trưng của người ta, đó hành động rất xúc phạm.)
thổ âm

Một người đàn ông nói chuyện với giọng thổ âm đặc trưng của vùng quê.

  1. Giọng nói của một địa phương: Thổ âm Móng Cái.